Bài viết này mình không viết về mình - bản thân mình vẫn đang "hạnh phúc" với ngành y, vẫn được ban giám đốc yê...
| Tin liên quan: |
Bài viết này mình không viết về mình - bản thân mình vẫn đang "hạnh phúc" với ngành y, vẫn được ban giám đốc yêu quý, anh em trong khoa quý mến, bệnh nhân tin tưởng... ! Mình viết về những sự thật mà mình thấy.

QUÁ BUỒN CHO MỘT NGÀNH - TỪNG ĐƯỢC COI LÀ " NGÀNH CAO QUÝ "
Ngành y "cao quý" thật sự là như thế nào?
1. Học hành vất vả - xin việc không dễ dàng.
Học ngành y là phải học 6 năm, 8 năm mới ra trường, ra trường rồi lại tiếp tục phải học thêm các khóa sau đại học thì mới có thể làm việc được. Khối lượng kiến thức cần phải học thì quá nhiều, áp lực. Không ít em đã phải bỏ cuộc giữa chừng. Đáng buồn là có những em vì quá áp lực đã phải vào bệnh viện tâm thần điều trị.
Học Y tốn kém vì phải mua nhiều dụng cụ, trang bị, sách vở học hành. Nghe đâu sắp tới các em đi học thực hành trên bệnh viện còn phải đóng tiền để được học lâm sàng trên viện.
Tiền trợ cấp, phụ cấp thêm thì không có.
Ra trường đi xin việc cũng không dễ dàng, có nhiều em ra trường không xin được việc làm, phải làm những công việc trái ngành, trái nghề. Số khác thì phải làm việc không lương 3 tháng, 6 tháng... sau đó được điều động đến một khoa mà bạn cảm thấy không phù hợp với đam mê...
Học Y tốn kém vì phải mua nhiều dụng cụ, trang bị, sách vở học hành. Nghe đâu sắp tới các em đi học thực hành trên bệnh viện còn phải đóng tiền để được học lâm sàng trên viện.
Tiền trợ cấp, phụ cấp thêm thì không có.
Ra trường đi xin việc cũng không dễ dàng, có nhiều em ra trường không xin được việc làm, phải làm những công việc trái ngành, trái nghề. Số khác thì phải làm việc không lương 3 tháng, 6 tháng... sau đó được điều động đến một khoa mà bạn cảm thấy không phù hợp với đam mê...
2. Không sống được bằng đồng lương!
- Với đồng lương bèo bọt, bạn không đủ để SỐNG cho bản thân chứ đừng nói lo cho gia đình, cho con cái.
Làm cái nghề "cao quý" - phải học tập, rèn luyện vất vả, cứu người là thế... Vậy mà không sống được bằng đồng lương của ngành.
+ Bằng chứng là có rất nhiều bác sĩ bệnh viện công XIN nghỉ việc, thậm chí là BỎ VIỆC. Mình có quen một đàn anh, làm việc tại một bệnh viện tuyến Trung Ương - anh ấy đã dám xin nghỉ việc để làm nghề khác, vì đồng lương không đủ để nuôi sống gia đình.
+ Bằng chứng là sau mỗi ngày làm việc tại bệnh viện các bác sĩ lại phải lao vào phòng khám tư lao động, kiếm thêm thu nhập chính đáng để lo cho gia đình.
+ Bằng chứng là có những bác sĩ còn phải làm thêm những nghề khác để có thêm thu nhập cho gia đình.
Làm cái nghề "cao quý" - phải học tập, rèn luyện vất vả, cứu người là thế... Vậy mà không sống được bằng đồng lương của ngành.
+ Bằng chứng là có rất nhiều bác sĩ bệnh viện công XIN nghỉ việc, thậm chí là BỎ VIỆC. Mình có quen một đàn anh, làm việc tại một bệnh viện tuyến Trung Ương - anh ấy đã dám xin nghỉ việc để làm nghề khác, vì đồng lương không đủ để nuôi sống gia đình.
+ Bằng chứng là sau mỗi ngày làm việc tại bệnh viện các bác sĩ lại phải lao vào phòng khám tư lao động, kiếm thêm thu nhập chính đáng để lo cho gia đình.
+ Bằng chứng là có những bác sĩ còn phải làm thêm những nghề khác để có thêm thu nhập cho gia đình.
3. Bạc bẽo
- Bạc bẽo có lẽ là từ mà mình nghe nhiều khi các đàn anh đàn chị nói về ngành Y. Cứu cả vạn người - chỉ được xem như đó là chuyện dĩ nhiên phải làm. Nhưng chỉ một sai sót phải nhận hậu quả thì coi như sự nghiệp của bạn chấm dứt, thậm chí bị "chửi - rủa".
Dành quá nhiều thời gian cho bệnh nhân thì có lỗi với gia đình, có lỗi với con cái - điều này thì chẳng ai thèm để ý, làm quá giờ... cũng chỉ được xem như chuyện thường. Nhưng nghỉ trước giờ một vài phút, thậm chí là nghỉ ĐÚNG GIỜ thì sẽ bị cho là thiếu trách nhiệm, thiếu y đức.
Mình và một vài người anh đã từng có những ngày khám bệnh xuyên trưa, mổ quên cả ăn sáng, ăn trưa... Bán sức khỏe của bản thân cho các bệnh nhân.
Có nhiều lúc nghe đàn anh của mình tâm sự: " Cả tuần nay anh chưa có thời gian nào dành cho bọn trẻ cả, sáng đi làm thì chúng nó chưa ngủ dậy, tối về thì chúng nó đã ngủ rồi... "
Dành quá nhiều thời gian cho bệnh nhân thì có lỗi với gia đình, có lỗi với con cái - điều này thì chẳng ai thèm để ý, làm quá giờ... cũng chỉ được xem như chuyện thường. Nhưng nghỉ trước giờ một vài phút, thậm chí là nghỉ ĐÚNG GIỜ thì sẽ bị cho là thiếu trách nhiệm, thiếu y đức.
Mình và một vài người anh đã từng có những ngày khám bệnh xuyên trưa, mổ quên cả ăn sáng, ăn trưa... Bán sức khỏe của bản thân cho các bệnh nhân.
Có nhiều lúc nghe đàn anh của mình tâm sự: " Cả tuần nay anh chưa có thời gian nào dành cho bọn trẻ cả, sáng đi làm thì chúng nó chưa ngủ dậy, tối về thì chúng nó đã ngủ rồi... "
4. Nhiều ràng buộc
- Làm nghề Y bạn sẽ bị ràng buộc bởi rất nhiều thứ: Y đức, gia đình... Nhưng còn một thứ mang tên BHYT.
Mình không hiểu ý nghĩa thật sự của BHYT là cái gì? Nó có thật sự mang lại nhiều lợi ích cho người dân hay không?
BHYT - chỉ nên là một phần hỗ trợ cho ngành y tế.
Nhưng sự thật thì BHYT - đang ĐIỀU HÀNH ngành y tế.
Mình không hiểu ý nghĩa thật sự của BHYT là cái gì? Nó có thật sự mang lại nhiều lợi ích cho người dân hay không?
BHYT - chỉ nên là một phần hỗ trợ cho ngành y tế.
Nhưng sự thật thì BHYT - đang ĐIỀU HÀNH ngành y tế.
+ Chẩn đoán thế nào phải ghi theo BHYT hướng dẫn, không được ghi theo ý bác sĩ đâu nhé. Ghi sai là bị xuất toán luôn.
+ Kê đơn như thế nào, không phải là quyền hay chuyên môn của bác sĩ. Kê đơn phải kê thuốc, vật tư y tế trong danh mục BHYT. Số ngày kê đơn, giá trị đơn thuốc do BHYT quy định. Kê không đúng thì bác sĩ liệu bỏ tiền túi ra bù vào.
+ Giá chi phí dịch vụ y tế do BHYT quy định.
- Một loạt các quy định điều trị nội trú, ngoại trú liên quan đến bảo hiểm ý tế khác nữa.
Lại còn có chuyện BHYT GỌI bác sĩ lên để giải trình BHYT, giống kiểu HỎI CUNG, đi "cãi nhau" với mấy chị BHYT ( không có chuyên môn ) thì đúng là... đau đầu.
Lại còn có chuyện BHYT GỌI bác sĩ lên để giải trình BHYT, giống kiểu HỎI CUNG, đi "cãi nhau" với mấy chị BHYT ( không có chuyên môn ) thì đúng là... đau đầu.
Tâm sự